Lãnh thiếu hiệp đang tìm hai nam một nữ, bị hai người tướng mạo khá giống nhau áp giải đi có đúng không?
Lãnh Huyết giật mình, trong lòng vô cùng kinh ngạc, nhất thời không biết trả lời thế nào.
Lão giả lại ho lên hai tiếng, nói:
– Chỉ sợ cậu đã đi lầm đường mất rồi, bọn họ quay ngược trở lại, đại khái là đi vòng theo bên phải Tiểu Cổn Thủy, bây giờ đuổi theo chưa chắc đã đuổi kịp được.
Lãnh Huyết ngạc nhiên:
– Lão trượng... Người làm sao biết được?
Lão giả nở một nụ cười khó hiểu nói:
– Mũi của lão đây thính còn hơn mũi chó, ta có thể ngửi ra được.
Nói đoạn, ôm lấy tiểu hài nhi đứng lên, quay sang nói với những người khác:
– Chúng ta lên đường thôi.
Lãnh xem boi cuoc doi Huyết nhìn theo, chỉ thấy bóng lão giả đi xa dần, tiềng ho vẫn không ngừng truyền lại, theo sau là mấy người già và phụ nữ yếu đuối, dưới ánh trăng ảm đạm, bóng họ kéo dài lê thê trên mặt đất, gây cho người ta một cảm giác tịch mịch, cô liêu.
Ánh sao vẫn lấp lánh.
Tịch mịch.
Dòng nước uốn khúc tựa bàn long.
Ánh lửa bập bùng.
Dân làng xông vào căn nhà tranh.
Sau khi nghe tiếng kêu thảm của nữ nhân, những nhà gần đó liền đến xem trộm, thấy cuộc ác đấu của Ngôn thị huynh đệ và bọn Long Diêm Vương, tưởng rằng là cường đạo, vội tập hợp trai đinh trong làng mang gậy gộc và đuốc đến bắt phỉ.
Bọn họ hò hét vang trời, huơ nông cụ, gậy gỗ, muốn xông vào nhà bắt cướp.
Nhưng chỉ bất quá chưa đầy nửa khắc, bảy tám người đã ngã nhào xuống đất, rên la không ngớt. Ngôn Hữu Nghĩa dẫm mạnh làm đứt mấy đoạn gân cốt của xem boi theo ngay sinh người bị thương nằm dưới đất, bước ra ngoài cửa, để ánh lửa chiếu rọi toàn thân, cao giọng nói:
– Các ngươi làm gì vậy?
Một lão lý trưởng liền hỏi lại:
– Các người muốn làm gì?
Ngôn Hữu Nghĩa đột nhiên bật cười khanh khách:
– Chúng ta là quan sai trong thành, đến đây bắt người.
Chúng nhân đều rối loạn cả lên.
Ngôn Hữu Tín đứng trong bóng tối giật giật chéo áo Ngôn Hữu Nghĩa. Hai người bọn chúng đã giết người cưỡng gian, trong tình hình này vẫn còn nói ra thân phận công sai, nếu chẳng may truyền ra ngoài, cả hai sẽ không khỏi phiền phức.
Ngôn Hữu Nghĩa gật gật đầu, y cũng tự biết mình đã lỡ lời.
Lý trưởng nói:
– xem boi tuoi meo Không thể được, A Lai và A Lai tẩu đều là người tốt, tuyệt đối không làm chuyện phạm pháp đâu!
Ngôn Hữu Nghĩa hừ lạnh:
– Người tốt? Các người làm sao để phân biệt ai là người tốt, ai là người xấu?
Chỉ nghe một nông dân lớn giọng hô lên:
– Vừa nãy tôi thấy hai tên tặc tử này đã giết chết A Lai ca, gian dâm A Lai tẩu!
Một người khác trợn mắt căm phẫn nói:
– Trong nhà còn mấy người nữa bị bọn xem boi tuoi chúng bắt trói, còn có con của A Lai ca nữa, tất cả đều ở trong nhà! Bọn chúng còn giết rất nhiều người nữa!
Một hán tử vạm vỡ tức giận quát:
– Ê, mau thả người ra!
Tròng mắt của Ngôn Hữu Nghĩa chuyển dần thành màu xanh lục, tức giận gằn giọng:
– Các người còn không đi, tức là bức ta phải giết sạch không chừa tên nào đó!
Đám dân làng quát tháo ầm ĩ, tất cả cùng giơ nông cụ xông lên một lượt, đáng tiếc chẳng ai biết võ công, chỉ trong nháy mắt đã bị họ Ngôn đánh ngã, còn giết mất ba người.
Dân làng đành phải quay đầu bỏ chạy.
Ngôn Hữu Nghĩa tung người lao tới, lại giết thêm hai người nữa. Một người béo và đại hán vạm vỡ khi xem boi nãy thừa cơ hỗn loạn xông vào trong nhà, đại hán bế đứa bé trai chạy đi, còn người béo muốn giải cấm chế cho ba người bọn Đinh Thường Y, nhưng y đã không biết cách giải huyệt, lại cũng không biết làm sao để giải trừ cấm chế vô hình của chiếc hồ lô kia, nhất thời tay chân luống cuống hết cả lên.
Đinh Thường Y ra dấu bảo y ghé sát tai vào, nói nhanh mấy câu, người béo kia khẽ gật đầu hai cái. Lúc này Ngôn Hữu Tín đã tung mình bổ người tới, một cước đá bay người béo ra xa, đang định hạ độc thủ thì Đinh Thường Y đã kêu lên:
– Ngôn đại ca!
Ngôn Hữu Tín sững người, quay lại hỏi:
– xem boi theo ngay sinh Có chuyện gì?
Đinh Thường Y nói:
– Bọn họ đâu có biết võ công, chẳng thể làm gì được hai người, xin hãy nới tay làm phúc mà tha cho họ con đường sống!
Ngôn Hữu Tín lưỡng lự một hồi, người béo đó đã thừa cơ lao ra cửa sổ chạy mất, còn những dân làng còn lại, người chết và kẻ bị thương thì nằm dưới đất, còn đâu đã chạy mất tăm mất tích, chỉ để lại nông cụ và những bó đuốc đang cháy phừng phừng.
Ngôn Hữu Nghĩa bước tới, dập tắt hết đuốc, gằn giọng mắng:
– Thật đúng là một lũ ngu ngốc tự tìm đường chết!
Ngôn Hữu Tín nói:
xem boi nam 2015– Giết nhiều người như vậy, tốt nhất là rời khỏi đây trước đã!
Ngôn Hữu Nghĩa trợn mắt:
– Rời khỏi đây? Lão tử ngủ còn chưa kịp ngủ, khoái lạc còn chưa kịp khoái lạc, bọn chúng thì làm gì được? Với thân phận của chúng xem boi ta còn sợ chúng đi báo quan sao?
Ngôn Hữu Tín nói:
– Sợ thì không sợ, nhưng ít gây chuyện phiền phức thì tốt hơn.
Ngôn Hữu Nghĩa nghĩ ngợi giây lát rồi nói:
– Còn có hai canh giờ nữa là trời sáng, tốt nhất cứ để mặt trời mọc rồi hãy đi, chốn Tiểu xem boi tuong lai Cổn Thủy này nơi nào cũng là hố cát trôi, đầm lầy, vạn nhất sa chân xuống đó thì không hay chút nào!
Ngôn Hữu Tín gật đầu đáp:
– Thế cũng được.
Ngôn Hữu Nghĩa đột nhiên nghĩ ra chuyện gì, liền hỏi:
– Người đâu? Có chạy mất không?
Ngôn Hữu Tín cười đáp:
– Không sao, chỉ có một tiểu hài tử bị người ta bế đi mất.
Ngôn Hữu Nghĩa lập tức hỏi:
– Nam hay là nữ?
Ngôn Hữu Tín đáp:
– Là tiểu đệ đệ.
Ngôn Hữu Nghĩa mỉm cười:
– Vẫn tốt, nữ hài tử ấy vẫn ở lại để cho ta hưởng dụng.
Ngôn Hữu Tín không khỏi chau mày:
– Lão nhị, nữ hài tử đó còn nhỏ, ta thấy...
Ngôn Hữu Nghĩa cười lên ha hả: