Đơn bước này, thật chả khác hệt từ tiễn cổ họng hoá vào mũi đất kiêng kị

Nhưng Lãnh Huyết cũng cấp thoái một bước.

Mũi kiếm vẫn đặt trên cổ họng Nhiếp Thiên Sầu, ngay cả một giọt máu cũng không chảy ra.
Nhiếp Thiên Sầu vẫy mạnh tóc, đồng nghĩa với việc để mũi kiếm rạch một đường sâu trên   xem tu vi tron doi   cổ lão.
Chỉ là mũi kiếm cũng chuyển động theo cổ lão. Đến lúc Nhiếp Thiên Sầu dừng lại thì mũi kiếm vẫn đặt dưới cằm lão, bất quá một vết thương nhỏ cũng không có.
Nhiếp Thiên Sầu cười lạnh nói:
– Hảo kiếm pháp.
Lúc lão phải tránh đám bùn nóng rơi xuống, chàng đã hủy đi chiếc hồ lô của lão, đồng thời chặn trước đường lui của lão.
&Ndash; Bất quá lại không dám giết người.
Lãnh Huyết mỉm cười. Chàng vừa cười, ánh mắt liền trở nên ấm áp phi thường.
&Ndash; Tại sao ta phải giết ngươi?
Nói dứt lời, kiếm đã thu lại, người quay bước bỏ đi.
Chỉ để lại Nhiếp Thiên Sầu ngẩn ngơ đứng nhìn theo, y phục vẫn còn dính vài vết bùn đất.
Nhiếp Thiên Sầu kêu lên:
– Ta   xem tu vi   muốn giết ngươi, tại sao ngươi không giết ta? Tại sao ngươi không giết ta? Thì ra kiếm của Lãnh Huyết đã không dám giết người nữa rồi!
Lãnh Huyết không quay đầu lại:
– Ngươi muốn giết ta thì ta nhất định phải giết ngươi à? Kiếm của Lãnh Huyết nhất định phải giết người thì mới là kiếm của Lãnh Huyết sao?
Nhiếp Thiên Sầu bị câu hỏi này làm ngớ người.
Lãnh Huyết vừa bước đi vừa ném lại một câu nói:
– Ngươi còn phải tiếp tục sống, tiếp tục   xem tử vi   sống để xem tình bằng hữu từ vô tình trở nên hữu tình, ta cũng phải tiếp tục sống, ta còn ba người bằng hữu bị oan uổng, không thể để họ tiếp tục bị oan uổng như vậy mãi được.
Lúc Ngôn thị huynh đệ đến được Tiểu Cổn Thủy thì trời đã hoàng hôn. Ngôn Hữu Nghĩa còn định đi tiếp thì Ngôn Hữu Tín lên tiếng:
– Chi   xem tu vi 2015   bằng chúng ta ở lại đây nghỉ ngơi, vùng này được gọi là Tiểu Cổn Thủy, có rất nhiều hố cát chảy, cẩn thận một chút thì tốt hơn!
Lúc này tiếng côn trùng vang lên bốn phía, gió lạnh thổi về, làm tăng thêm tiếng bước chân sột soạt của năm người.

Ngôn Hữu Nghĩa suy nghĩ giây lát rồi gật đầu:
– Được!
Gần đây chỉ có mấy mái nhà tranh vách đất ở dưới bóng cây dày đặc. Hôm nay sao đặc biệt nhiều, nên trời cũng không đến nỗi quá tối, năm người đều cố gắng tránh khỏi đạp chân vào những bãi lầy hai bên đường.
Ngôn   xem tu vi   Hữu Nghĩa đảo mắt một vòng:
– Hãy tìm một căn nhà nào lành lặn để qua đêm.
Ngôn Hữu Tín liền đạp cửa một căn nhà cỏ. Bên trong có một nhà bốn người, sau một ngày trời làm việc vất vả trong vườn quả, bây giờ đang dùng cơm tối, không ngờ đột xuất lại có khách đến thăm.
Nam nhân trong nhà vội quát hỏi:
– Các người là ai?
Câu trả lời của Ngôn Hữu Nghĩa là một quyền đánh y ngã nhào.
Nam nhân hộc máu, bò lăn ra đất. Đường Khẩn, Cao Phong Lượng đều thấy ngứa mắt, nhưng cũng đâu   xem tu vi   thể làm gì?
Ngôn Hữu Nghĩa quát lớn:
– Có gì ăn không, mau mang lên đây cho ta!
Trong nhà còn một nữ nhân, một đứa bé gái và một đứa bé trai nhỏ, cả ba đều đang khóc. Nữ nhân nức nở nói:
– Đại gia xin đừng đánh huynh ấy nữa, những gì ăn được ... Đều ở hết cả đây ... Xin đừng làm khó cho chúng tôi ...
Ngôn thị huynh đệ chỉ thấy trên bàn có vài món rau   xem tu vi   muối, bánh chay liền tức giận quát:
– Làm sao chỉ có thế này thôi?
Nữ nhân vừa khóc vừa nói:
– Hiện nay quan nha thu thuế gấp ba bốn lần, chúng tôi làm gì còn cái để ăn nữa?
Thêm vào lần trước tiêu cục gì đó làm mất tiền thuế của chúng tôi, nên lại trưng thu lần nữa, chúng tôi đã bị bức đến ... Làm gì còn gì để ăn nữa chứ!
Cao Phong Lượng và Đường Khẩn đều hổ thẹn cúi đầu.
Nữ nhân ôm chân Ngôn Hữu Nghĩa nghẹn lời cầu xin:
– Đại gia người có thể ... Tha cho chúng tôi ... Chúng tôi cả đời cả kiếp này nguyện nhớ mãi đại ân đại đức của các vị ...

Xem tu vi

Ngôn Hữu Nghĩa cười ha hả nói:
– Nhớ mãi chúng ta? Các người có biết chúng ta là ai không?
Nói   xem tử vi   đoạn y chỉ tay vào mũi mình nói:
– Ta chính là đại quan trong nha phủ, còn hai người này ...
Y chỉ tay vào Đường Khẩn và Cao Phong Lượng đang bị nhốt trong tấm lưới vô hình:
– Chính là cục chủ và tiêu sư của Thần Uy Tiêu Cục mà các ngươi vừa mắng chửi đó.